Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Ẩm thực thú rừng Việt Nam trong con mắt người nước ngoài

Trong chuyến đi bằng xe đạp khắp miền Bắc Việt Nam, Kevin Rushby đã phát hiện ra rằng, thậm chí ngay cả ở một số vườn quốc gia, người dân địa phương săn bắt và ăn thịt mọi loại động vật. Con gái ông, Maddie lại là người kén ăn...

Người ta nói rằng một bữa tối ngon miệng chứa đựng trong đó những trình tự của cuộc sống trên trái đất. Bắt đầu bằng món súp "nguyên sinh", "tiến hóa" với cá, thịt gà, thịt chim, trước khi đến đoạn "cao trào" mà tôi đoán đó phải là món pudding hoặc caramel - "đỉnh cao" sự tinh tế của loài người. Readmore: du lịch, du lịch Đà Lạt, du lịch Nha Trang, du lịch Malaysia, du lịch Campuchia, du lịch Nhật Bản


Một lần trải nghiệm món ăn Việt Nam của gia đình ông Kevin Rushby.

Vậy nên tôi mới tự hỏi đây là gì khi nhìn chằm chằm vào những món ăn trước mặt. Một bát tiết canh, rõ ràng là tiết lợn, cạnh đó là cặp chân gà - tôi săm soi nhìn kỹ hơn - nằm bên trên chiếc đầu còn nguyên mỏ. Ở giữa là đĩa cua đồng và cạnh đó là các đĩa thịt, xa lát và giá. Ông chủ nhà rướn người sang tôi cười ngụ ý và mời tôi một chén đầy chất lỏng màu trắng đục.

- Rượu gạo đấy. Loại đặc biệt - Cường, phiên dịch của tôi nói.

Một hồi chuông cảnh giác thoáng rung lên trong đầu tôi. Tôi nhướn lông mày. Cường ngẫm nghĩ kỹ trước khi nói.

- Một phần của con dê được ngâm trong rượu này.

- Phần nào?

Cường nhìn sang con gái tôi, Maddy (9 tuổi), để chắc chắn rằng con bé không nghe thấy, rồi thì thầm: "Ngẩu pín".

Tôi có thể nhìn thấy Maddy cười xếch đến mang tai. "Anh muốn tôi uống thứ rượu ngẩu pín dê đó ư?". Cường cười cười. "Anh sẽ không từ chối được đâu. Rượu đã được rót ra rồi".

Tôi cầm lấy chén. "Anh cảm ơn hộ chủ nhà đã mời, nhưng anh làm ơn nói với ông ấy là tôi ăn rồi". Đó là sự thực và có vẻ là một lý do chính đáng. Giờ là lúc chúc rượu ngẩu pín dê. Tất cả chúng tôi hô to: "Một, hai, ba... zô"!

Thực ra rượu cũng không quá tệ, hương vị giống như bất kỳ loại rượu gạo nào khác. Ông chủ nhà có vẻ rất mãn nguyện và sung sướng với rượu ngẩu pín dê dự trữ sẵn. Tại sao ông ấy có thể uống thứ đó?

"Rất tốt cho sức khỏe" - ông chủ nhà làm một điệu bộ ám chỉ "sức mạnh đàn ông". Vợ ông cười khúc khích. Thực ra tôi không tin đấy là vợ ông, bởi khi tôi rút máy ảnh ra, cô ấy cười ngượng nghịu rồi đi ra chỗ khác.

Bạn chắc chắn sẽ phải ngưỡng mộ khả năng của người Việt khi biến những phần không mấy ngon miệng của động vật thành các món đặc sản. Những chiếc đĩa sạch trơn. Không lãng phí một tẹo nào. Nửa giờ sau, chúng tôi lên xe đạp tiếp tục hành trình: Tôi, con trai Niall 16 tuổi, Maddy và Cường.

Chúng tôi thực hiện hành trình xuyên miền Bắc bằng xe đạp, ăn ngủ tại homestay (nhà của dân địa phương) hoặc những khu rừng quốc gia, suốt từ thung lũng Mai Châu, cách Hà Nội khoảng 100km về phía tây nam, đến gần biên giới Lào, tiến về phía đông nam đến bờ biển, sau đó đến Ninh Bình. Nếu bạn hình dung hình dáng Việt Nam khá giống như con tôm khổng lồ ở tư thế thẳng đứng, hành trình của chúng tôi ở phần dưới của đầu tôm. Mỗi ngày chúng tôi đi không quá 30km để giữ sức cho cô con gái 9 tuổi và luôn có một chiếc xe hộ tống để hỗ trợ ai bị tụt hậu. Chúng tôi hy vọng chuyến đi là một trải nghiệm Việt Nam tuyệt vời, từ ăn ngủ cùng với người dân tộc, đến khám phá những cánh rừng nguyên sinh chưa bị ảnh hưởng bởi tốc độ phát triển nhanh chóng của đô thị. Nhưng rượu ngẩu pín dê là một trải nghiệm hoàn toàn bất ngờ.

Mai Châu chắc chắn được xếp vào khu vực kém phát triển ở Việt Nam. Xung quanh chúng tôi, các bà các cô đội nón lá đang thu hoạch lúa trên cánh đồng. Lòng chảo của thung lũng này hầu như dành hoàn toàn để trồng lúa. Hai bên thung lũng là rừng cây đang lớn rất nhanh. Từ những mái nhà sàn nơi dân bản địa sinh sống, bốc lên những làn khói bếp thơm mùi rơm rạ. Niall và Maddy quấn lấy Cường để hỏi về những món ăn Việt Nam. Tôi nghĩ chúng đang kinh ngạc về những món ăn mà chúng chưa từng thấy. Maddy hầu như không động đũa đến bất kỳ món ăn nào ngoài cơm trắng và bánh mì kể từ khi chúng tôi đặt chân đến Hà Nội hai ngày trước đó. Tôi đã thề không can thiệp để con bé tự khám phá những cơ hội mới. Tất cả chúng tôi đều có những giới hạn của riêng mình và với tôi đó là món tiết canh.

"Các chú ăn bất cứ thứ gì à" - con bé hỏi Cường. "Chú nghĩ là như vậy" - Cường ngẫm nghĩ rồi nói.

"Chú có ăn thịt chó không?". "Có". "Vì sao"? "Vì nó nhiều protein hơn những món thịt khác".

Niall bất chợt nhìn thấy một con chó lông màu cát ở con đường phía trước. "Bữa trưa chăng?". "Không, chúng tôi chỉ ăn loại chó đặc biệt. Còn đây là loại chó nuôi trong nhà".

"Thế chú có ăn thịt mèo không" - Maddy hỏi. "Có". "Chú nấu mèo như thế nào" - Maddy tò mò hỏi. "Mèo có thể chế biến thành 7 món" - Cường liệt kê trước sự ngạc nhiên của bọn trẻ - Luộc, nướng,… đôi khi còn có cả món cháo mèo.

Chúng tôi thận trọng bước qua một cây cầu treo cũ kỹ và băng qua một ngôi làng. Nhà nào ở đây cũng tăng gia sản xuất. Có nhà đào ao thả cá và nuôi vịt. Có nhà trồng những vườn đỗ và cải bắp xanh mướt. Có nhà lại trồng cây ăn quả như nhãn, hồng, vải. Quanh nhà là vô số những nông sản vừa thu hoạch như lúa, lạc, khoai môn cùng những dụng cụ thô sơ như nơm, úp, lưới đánh cá. Tất cả đều gọn gàng, ngăn nắp và không hề thấy bóng dáng rác rưởi hay chai lọ nhựa. Tôi đạp xe ngược lại để kiểm tra Maddy, con bé bị tụt ở phía sau. Nó vừa đi vừa tự hát: "Bạn sẽ không bao giờ thấy điều này ở Norwich đâu, thịt mèo nấu cháo".

Đi thêm một đoạn nữa, chúng tôi bắt gặp một chợ nhỏ ven đường, nơi những con lợn sống nhốt trong rọ tre đang được mua bán tấp nập. Cường mua một ít chuối, quýt và thanh long - tất cả những món mà Maddy đều từ chối. Tôi không nói gì cả. Tôi sẽ không ép con bé phải ăn. Tôi ăn ngon lành mấy quả hồng ngâm vàng óng và chợt nhớ lại con bé đã gọi một đĩa spaghetti "không người lái" ở một nhà hàng hải sản nổi tiếng. Người phục vụ, với một chút ngạc nhiên nhưng vẫn ân cần hỏi: "Cháu có muốn gọi thêm gì không"? Maddy hồn nhiên đáp: "Vâng, thế thôi ạ. Nhưng cho cháu loại sốt pho mát cheddar".

Sau đó, chúng tôi tiếp tục đạp xe thêm vài chục km nữa. Chúng tôi bỏ lại xe tại một túp lều và treo lên đỉnh đồi để tới Pung - một thôn nhỏ có những ngôi nhà sàn bằng gỗ bé nhỏ. Chúng tôi tiếp tục trèo lên những bậc cầu thang nhỏ để vào bên trong một ngôi nhà của người dân tộc Thái trắng. Cách sống của họ chẳng khác mấy so với cách sống mà tổ tiên họ đã từng sống ở Thái Lan vài thế kỷ trước. Sàn nhà được lát bằng những đót tre, mượt mà và sáng bóng lên bởi được những đôi chân trần đi lên trên hàng năm trời.

Chủ nhà mời chúng tôi uống những bát nhỏ đựng trà xanh rồi kế đến đựng rượu gạo. Maddy từ chối cả hai. Còn Naill đồng ý thử rượu. Và bữa trưa được bưng đến trong một chiếc khay lớn: Những bát mỳ nấu với cá chép câu trong hồ, đậu phụ, vài lát măng và những loại lá, rễ lạ hoắc mà tôi chưa từng thấy. Nhưng Maddy chỉ giả vờ ăn một vài sợ mỳ khi những người chủ nhà để ý tới. Tôi tự hỏi bao lâu nữa con bé sẽ quen với ẩm thực nơi đây và cả tôi nữa. Con quỷ trong người tôi lúc đó vẫn gào lên: "Nào, hãy thử cái mới đi".

Sau bữa ăn, chúng tôi đi bộ đến một con đập nhỏ và một con sông nhỏ, mải miết xuyên qua rừng để trở về chỗ để xe đạp. Tôi ngạc nhiên khi không thấy một con thú hoang nào trên đường đi. "Mọi người đang săn bắn chúng", Cường cho biết. Chỉ trước đó không lâu, nơi đây là khu rừng mưa nhiệt đới nguyên sinh dày đặc với nhiều loại thú như hổ, vượn, hươu và hàng trăm loài chim. Việt Nam vốn được coi là một điểm đến sinh vật sinh thái, nhưng thực sự rất ít sự sống sinh vật tại nơi đây. Và không chỉ những nơi có người dân định cư bị ảnh hưởng.

Trong ngày đi thứ ba của mình, sau khi thưởng lãm những cảnh núi non đẹp mê hồn, chúng tôi đến được khu bảo tồn thiên nhiên rộng và lâu đời nhất tại Việt Nam: Công viên quốc gia Cúc Phương - có diện tích rừng 50 nghìn ha trải rộng trên núi. Theo trang web chính thức của Công viên quốc gia Cúc Phương, đây là nơi sinh sống của 97 loài động vật có vú và hơn 300 loài chim. Tuy nhiên, sau khi đi bộ 10km và đạp xe khoảng 20km, chúng tôi chỉ xác định được một con côn trùng hình que và nghe thấy chính xác một tiếng súng nổ. Cúc Phương, dường như giống một khu vườn sạch trơn, thay vì là một công viên quốc gia.

Tại một trung tâm nhỏ bé ở trong công viên - nơi chuẩn bị thả về rừng những con vật được giải thoát khỏi những tay săn bắn, chúng tôi thấy chuồng chồng chuồng, giam giữ những con vật cuối cùng thuộc các loài vật đặc hữu của Việt Nam, trong số đó hầu hết là khỉ langur - loại khỉ đuôi dài ăn lá cây.

Việt Nam là đất nước, nơi mà hổ và voi đang bị triệt tiêu và hủ tục mê tín về tác dụng của thịt các loài vật quý hiếm đã khiến hàng chục loài đứng trước nguy cơ tuyệt chủng, trong đó gồm 5 trong 11 loài khỉ langur. Giờ đây, việc săn bắt động vật hoang dã vì nhu cầu sinh tồn, đã trở thành ngành dịch vụ phục vụ nhu cầu hiếu kỳ về ăn uống của tầng lớp người giàu có mới nổi. Vào buổi tối ở lại rừng Cúc Phương, khi đang ngồi nghỉ trong một quán ăn nhỏ tại đây, chúng tôi chợt nghe lỏm được từ một đoàn phim người Đức rằng có một công viên khác còn có thể tồn tại cuộc sống hoang dã. Cường xác nhận thông tin này và cho hay đó là công viên Vân Long, ở gần Ninh Bình. Thế là chúng tôi lại lên đường.

Trên đường đi, chúng tôi dừng lại ở một quán ăn. Cường hỏi: "Mọi người có thích ăn dê không? Đây là món đặc sản ở đây". Những đĩa rau, cá, đậu, trứng và thịt được mang ra. Maddy chỉ ăn cơm trắng. Tráng miệng là dứa, dưa hấu, ổi và thanh long song Maddy vẫn tiếp tục từ chối. Có lẽ, ở một nước mà mọi người dường như ăn mọi thứ, Maddy là một sự trái ngược. Con bé không phải người có thể ăn tạp.

Tại Vân Long, chúng tôi chuyển sang di chuyển bằng thuyền tre để du ngoạn trên mặt đầm. Ngay lập tức, chúng tôi nhìn thấy những con chim diệc bạch và chim bói cá. Chúng tôi chèo thuyền xuyên qua một hang động dài, dừng lại để ngắm nghía một chiếc hang cáo thuộc loài hiếm. Và chúng tôi tiếp tục tìm kiếm cơ hội để được nhìn thấy những con khỉ langur. Hiện ở Vân Long còn hơn 50 con khỉ langur, "vương quốc" duy nhất của loài khỉ này còn tồn tại trên trái đất. Thế nhưng, thời gian trôi đi và chúng tôi ngồi im lặng chờ đợi, những con khỉ langur vẫn không xuất hiện. Tôi hỏi người dẫn đường của mình về nguyên nhân tại sao loài khỉ này bị săn bắn nhiều vậy. "Mọi người dùng nó làm thuốc", người dẫn đường trả lời.

- Vẫn có những người đến đây để giết khỉ?

- Vâng. Nhưng chúng tôi canh chừng khu vực này. Họ không thể vào đây mà không để chúng tôi hay biết được.

Maddy thì thầm hỏi: "Có bao nhiêu cách để nấu một con khỉ langur?".

Tôi nhăn mặt:"Con muốn ăn khỉ?".

- "Không".

- "Con sẽ ăn thanh long chứ?".

- "Có thể. Con sẽ ăn thanh long khi nào chúng ta nhìn thấy khỉ?".

Ôi cơ hội này quả thật hiếm hoi.

Bỗng một người chèo thuyền reo lên. Kia, ở trên đỉnh một vách đá cheo leo, dưới ánh nắng chiều muộn là một gia đình nhà khỉ. Tôi thầm ước tính, có đến nửa dân số loài khỉ langur còn ở trên thế giới đang ở trước mắt tôi. Trong vòng vài phút, chúng tôi được chiêm ngưỡng chúng nhảy vòng quanh và cảm giác được chia sẻ giây phút đó với những người dân bản địa - những người cũng đang tỏ ra sung sướng như chúng tôi - thật tuyệt. Tôi thầm nghĩ, chuyến đi dọc Việt Nam của mình có cái kết thật đáng nhớ.

Trên đường về, chia tay với những chú khỉ, chúng tôi ngắm nhìn hàng nghìn con diệc bạch bay vòng vòng trên những chiếc tổ của chúng. Tối hôm đó, Maddy ăn một miếng to thanh long và thừa nhận rằng khá là thích vị của loại trái cây này. Đó là sự nhượng bộ duy nhất của con bé đối với chứng ăn tạp.

(Theo The Guardian/LĐ)

Lang thang 'thiên đường' sinh viên Đan Mạch

Tietgenkollegiet có lẽ là ký túc xá sinh viên bậc nhất không chỉ ở Đan Mạch, mà còn trên toàn thế giới.

Ký túc Tietgenkollegiet có trụ sở tại Orestad, Copenhagen, Đan Mạch được đặt theo tên của một vị danh nhân nổi tiếng tại quốc gia này. Toàn bộ khu ký túc xá có khối hình tròn, bao gồm 7 tầng và 360 phòng rộng rãi.

Công trình này là tác phẩm của công ty thiết kế Đan Mạch Lundgaard & Tranberg Arkitecter. Tòa nhà được thiết kế theo hình vòng tròn nhằm nhấn mạnh không gian sinh sống tập thể của sinh viên từ khắp nơi trên thế giới.


Cổng vào ký túc xá.




Toàn cảnh khu ký túc xá "thiên đường".

Cảm hứng xuyên suốt của các kiến trúc sư khi thiết kế khu ký túc này chính là sự mâu thuẫn giữa cá nhân và tập thể - một đặc điểm vốn có của các sinh viên sống chung trong ngôi nhà ký túc xá. Từng phòng riêng được đặt thụt vào, hoặc lồi ra tạo sự khác biệt, thể hiện rõ cá tính của từng sinh viên.

Phía bên ngoài tòa nhà, 360 căn phòng chìa ra không theo chuẩn mực nào, với độ chênh khác nhau, thể hiện cá tính của khác nhau của 360 độ các sinh viên trên toàn thế giới sinh sống tại đây.









Đây quả là nơi sinh sống trong mơ của các sinh viên Đan Mạch, mỗi phòng của ký túc Tietgenkollegiet đều được trang bị đầy đủ giường ngủ cá nhân, bàn ăn, bàn trà, tivi, máy tính, góc học tập, toilet riêng kèm theo phòng tắm hiện đại. Ký túc này được trang bị thêm cả những phòng đọc yên tĩnh, phòng máy tính hiện đại, hai phòng âm nhạc, bể bơi, sân bóng rổ, bóng bàn…

Các nhà thiết kế và giảng viên cũng cho rằng nhà bếp cũng đóng vai trò hết sức quan trọng đối với cuộc sống sinh viên, do đó, cứ một nhóm gồm 12 phòng thì chung một nhà bếp. Trong bếp cũng đầy đủ đồ dùng nhà bếp, bộ đồ ăn, 2 bếp nấu lớn và 4 tủ lạnh..



Hành lang được các sinh viên giữ gìn sạch đẹp.


Một Tietgenkollegiet trong buổi chiều tà.


Khu để xe đạp riêng biệt dành cho sinh viên.




Buổi chiều sinh viên thường hay tụ tập ở khu sân phía trước ký túc xá để trò chuyện hoặc ôn bài.



Một góc học tập của sinh viên trong ký túc xá.



Thậm chí căn bếp ở đây cũng rất đầy đủ dụng cụ và gọn gàng, ngăn nắp.



Nhà tắm và nhà vệ sinh hiện đại.



Những căn phòng hình hộp được xếp theo kiểu ngẫu hứng, tạo nên một hình dáng vô cùng đặc biệt của ký túc xá.



Phòng máy tính.



Sân thượng cũng được bày biện và tận dụng tuyệt đối không gian thoáng cho sinh viên sinh sống.



Tủ đựng đồ của sinh viên.



Vẻ huyền ảo đến mức mê hoặc của Tietgenkollegiet về đêm. Nhờ kiến trúc độc lạ của mình, ký túc này đã đạt được các giải thưởng kiến trúc trên thế giới và những giải thưởng danh giá của hội kiến trúc sư Đan Mạch.

Theo Tri thức thời đại - Tags: du lịch Châu Âu, du lịch Mỹ, du lịch Campuchia, du lịch Malaysia

Khám phá 7 điểm du lịch độc đáo trên thế giới

Cùng thăm thú những điểm du lịch độc đáo trên thế giới, nơi bạn có thể tha hồ trét bã kẹo cao su lên tường hay thư giãn trong tô mì khổng lồ...

1. Công viên suối nước nóng Hakone, Nhật Bản

Du lịch Nhật Bản, điểm đến Hakone là một trong những nơi nghỉ dưỡng quốc tế nổi tiếng nhất tỉnh Kannagawa. Nếu bạn có dịp đến vùng đất này, bạn đừng bỏ qua cơ hội ngâm mình trong bồn tắm hình tô mì khổng lồ.



Nước mì chính là suối nước nóng chứa rất nhiều khoáng chất làm đẹp da, tốt cho sức khỏe, kết hợp với tinh chất hành, tỏi, tiêu để giải cảm, trẻ hóa da, trị liệu các bệnh ngoài da, giảm stress… rất phù hợp với thú thư giãn ngâm suối nước nóng của rất nhiều người Nhật.



Nếu muốn, du khách hoàn toàn có thể yêu cầu nhân viên phục vụ pha thêm mì hay tinh chất tiêu, tỏi, hành vào bồn… Những phụ gia này tan nhanh trong nước nên không gây ô nhiễm và an toàn cho bạn.

Theo ban quản lý công viên, “ngồi tắm trong tô mì” là cách đặc biệt để quảng bá nền văn hóa đặc sắc của Nhật Bản, Quả thật, du khách vô cùng hào hứng với việc ngồi trong tô mì khổng lồ bốc khói nghi ngút, thơm lừng, với tạo hình đôi đũa đang gắp mì rất ấn tượng ở bên trên.

2. Con đường Bubblegum, California, Mỹ



Du lịch Mỹ ở San Luis Obispo (California – Mỹ) có một con hẻm dài hơn 20m đầy màu sắc vô cùng độc đáo, đó là nơi mà khách bộ hành có quyền nhai kẹo cao su rồi… trét thoải mái lên tường.



Mặc dù khá mất mỹ quan nhưng không thể phủ nhận rằng con hẻm này đã trở thành một địa điểm ấn tượng, thu hút khá nhiều du khách tò mò hay những đứa trẻ hiếu động. Mỗi ngày đã có gần 300 du khách đi ngang qua đây chỉ để thỏa mãn thú vui vừa nhai vừa… trét bã kẹo. Nếu đến đây, hãy lưu ý nhai hết vị ngọt rồi hãy trét kẹo lên tường để tránh thu hút lũ côn trùng nhé.

3. Đền thờ chuột Karni Mata, Ấn Độ

Ngôi đền Karni Mata có lịch sử 600 năm tuổi là một đền Hindu toạ lạc tại Deshnoke, bang Rajasthan, Ấn Độ. Đây được coi là một trong những ngôi đền lạ lùng nhất trên thế giới khi chỉ thờ... chuột.



Đây là nơi thờ cúng Nữ thần Chuột Karni Mata do vậy chuột, đặc biệt là chuột bạch được coi là loại vật thiêng liêng. Đền Karni Mata với kiến trúc nguy nga, các phiến đá cẩm thạch tinh xảo và các vật trang trí bằng vàng bạc hiện là nơi cư trú của 20.000 con chuột. Thậm chí nhiều người vượt ngàn trùng xa xôi đến đây cũng chỉ để làm lễ bái chúng, tìm đủ mọi cách để kéo chúng ra khỏi hang bằng cách dâng món prasad (một loại thực phẩm giống như kẹo).



Karni Mata có lẽ là nơi duy nhất trên thế giới mà con người sống chan hoà, thân ái với hàng ngàn con chuột - loài vật được coi là đồng nghĩa với dịch hạch và bệnh tật. Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ là suốt thời gian tồn tại của ngôi đền này, chưa bao giờ có dịch bệnh nào hay căn bệnh nào liên quan đến chuột xảy ra cho những người đến thăm.

4. Dead Vlei, sa mạc Namibia



Dead Vlei là khu rừng trong sa mạc Namibia. Nơi đây có khí hậu vô cùng khắc nghiệt. Sự vắng mặt của nước và nhiệt độ cao đã đốt cháy tất cả các thảm thực vật ở nơi này, chỉ còn lại những loài cây chết khô màu đen, tạo nên những họa tiết kỳ quái trên mặt đất nhưng cũng không thể phân hủy vì đất đai quá khô nóng. Nhiệt độ ở đây cao đến nỗi bạn có thể vùi trứng xuống cát và có ngay món trứng chín không lâu sau đó.



Sự khắc nghiệt của thời tiết tạo nên một cảnh quan thiên nhiên vô cùng độc đáo và thu hút được sự quan tâm của khá nhiều người, đặc biệt là các nhiếp ảnh gia.

5. Nhà giấy nghệ thuật ở Massachusetts, Mỹ

Bạn có tin được khi ngôi nhà sang trọng đầy đủ nội thất này làm hoàn toàn bằng giấy? Dù bạn tin hay không thì nó cũng thực sự tồn tại ở phía bắc của Boston, Massachusetts. Căn nhà 2 phòng được xây dựng bởi ông Elis F. Stenman cho bản thân và gia đình trong những năm 1920.



Ông Elis F. Stenman phải mất hơn 20 năm và 100.000 tờ báo thì hoàn tất căn nhà này. Chắc chắn đây là một điểm du lịch độc đáo và đáng chiêm ngưỡng nhất tại Massachusetts. Tới đây, du khách phải đặc biệt tuyệt đối tránh lửa tại bất cứ khu vực nào trong nhà.



6. Công viên toilet, Suwon, Hàn Quốc

Tại thành phố Suwon, Hàn Quốc, có một công viên giải trí được xây dựng với chủ đề… toilet. Từ hình dáng tổng thể bên ngoài công viên đến mọi thứ bên trong đều gắn liền với hình ảnh... toilet.



Nhìn bên ngoài từ trên cao xuống, hình dáng tổng thể công viên là… chiếc bồn cầu khổng lồ. Mọi thứ trong công viên, cả trong nhà lẫn ngoài trời, đều gắn liền với hình ảnh... toilet. Thậm chí cả những bức tượng đồng cũng ở tư thế ngồi… toilet.



Ý tưởng xây dựng công viên “độc nhất vô nhị” này là của ông Sim Jae-duck – cựu thị trưởng thành phố Suwon. Dù ông đã qua đời năm 2009 nhưng công viên của ông vẫn được tiếp tục xây dựng và hoàn thành. Đến nay, công viên “toilet” của ông Sim Jae-duck đã trở thành khu vui chơi thư giãn ưa thích của người dân địa phương cũng như du khách.

7. Công viên thời tiền sử ở Cuba

Valle de la Prehistoria, tọa lạc gần thành phố Santiago de Cuba, là một địa điểm thu hút những du khách nào có niềm đam mê với thời tiền sử và các loài khủng long cổ đại.



Đặt tại công viên quốc gia Bocanao, Valle de la Prehistoria trải dài 11 ha và gần như tái hiện lại cuộc sống thật trong Công viên kỷ Jura. Công viên giải trí lớn này dành riêng cho khoa học và cổ sinh vật học được chia thành nhiều khu vực khác nhau theo các kỷ nguyên địa chất. Tại đây có 227 bức tượng bê tông đại diện cho 59 loài khác nhau, bao gồm khủng long, voi ma mút, mèo và người tiền sử sinh động như thật.



Theo Tri thức trẻ - Xem thêm: Du lịch Châu Âu, Du lịch Malaysia, Du lịch Campuchia

Những điểm đến mê hoặc ở Quảng Ninh

Nói đến Quảng Ninh là người ta nghĩ ngay tới Vịnh Hạ Long với hàng nghìn đảo đá nhấp nhô trên sóng nước lung linh huyền ảo và những hang động tuyệt đẹp...

Vịnh Hạ Long

Vịnh Hạ Long có diện tích 1.553 km2 với 1969 đảo, trong đó khu di sản thế giới được UNESCO công nhận có diện tích trên 434 km2 với 788 đảo, có giá trị đặc biệt về văn hoá, thẩm mĩ, địa chất, sinh học và kinh tế. Trên vịnh có nhiều đảo đất, hang động, bãi tắm, cảnh quan đẹp thuận lợi cho phát triển nhiều điểm, nhiều hình thức du lịch hấp dẫn. Hệ thống hang động hấp dẫn nhất là Thiên Cung, hang Đầu Gỗ, động Sửng Sốt, hang Trinh Nữ, động Tam Cung... Readmore: du lịch, du lịch Nha Trang, du lịch Đà Lạt, du lịch Malaysia, du lịch Campuchia



Bãi Cháy

Là một bãi tắm rộng và đẹp nằm sát bờ vịnh Hạ Long, có bãi cát dài hơn 500m, rộng 100m. Hàng ngày vào buổi sáng sớm hay chiều tà, hàng ngàn người xuống đây tắm, bãi tắm trở nên náo nhiệt lạ thường.

Cái tên Bãi Cháy có nhiều truyền thuyết khác nhau. Theo truyền thuyết xưa, Bãi Cháy chính là nơi đoàn thuyền lương của của quân Nguyên Mông do Trương Văn Hổ cầm đầu vào xâm lược Việt Nam đã bị Trần Khánh Dư cùng quân dân nhà Trần thiêu cháy và bị dạt vào bờ.



Do nhiều thuyền giặc bị cháy, gió đông bắc lại thổi tạt lửa vào bờ phía tây Cửa Lục làm cháy luôn khu rừng đang hanh khô. Khu rừng bị cháy đó thành Bãi Cháy ngày nay.

Một truyền thuyết dân gian lại cho rằng trước đây tàu thuyền thường neo đậu vào bãi biển phía tây Cửa Lục. Dưới đáy và bên sườn thuyền thường có con hà bám vào rất chắc có thể ăn hỏng thuyền, vì thế dân chài phải lấy lá phi lao đốt xung quanh. Từ bên phía Hòn Gai và các nơi khác nhìn vào đó luôn luôn thấy lửa cháy rực lên nên gọi nơi này là Bãi Cháy.

Núi Yên Tử

Núi Yên Tử là ngọn núi cao trong dãy núi Đông Triều vùng đông bắc Việt Nam. Núi thuộc xã Thượng Yên Công, thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh. Vốn là là một thắng cảnh thiên nhiên, ngọn Yên Tử còn lưu giữ nhiều di tích lịch sử với mệnh danh "đất tổ Phật giáo Việt Nam".

Trên đỉnh núi thường có mây bao phủ nên ngày trước có tên gọi là Bạch Vân Sơn. Tổng chiều dài đường bộ để lên đỉnh Yên Tử (chùa Đồng) là khoảng 6.000m với 6 giờ đi bộ liên tục qua hàng ngàn bậc đá, đường rừng núi...

Hành trình lên Yên Tử ngày nay sẽ không vất vả như xưa nữa vì hệ thống cáp treo 1 lên gần Hoa Yên đã hoàn thành năm 2002 và hệ thống cáp treo 2 lên cổng trời (khu vực đỉnh Yên Tử) đã được đưa vào sử dụng từ mùa lễ hội 2008.



Yên Tử trở thành trung tâm của Phật giáo từ khi vua Trần Nhân Tông từ bỏ ngai vàng khoác áo cà sa tu hành và thành lập một dòng Phật giáo đặc trưng của Việt Nam, đó là dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử và trở thành vị tổ thứ nhất với pháp danh Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông 1258-1308.

Ông đã cho xây dựng hàng trăm công trình lớn nhỏ trên núi Yên Tử để làm nơi tu hành và truyền kinh, giảng đạo. Sau khi ông qua đời, người kế tục sự nghiệp là Pháp Loa Đồng Kiên Cương (1284-1330), vị tổ thứ hai của dòng Trúc Lâm.

Trong 19 năm tu hành, ông đã soạn ra bộ sách Thạch thất mị ngữ và cho xây dựng 800 ngôi chùa, am, tháp lớn nhỏ trong nước với hàng nghìn pho tượng có giá trị, trong đó có những chùa nổi tiếng như Chùa Quỳnh Lâm, chùa Hồ Thiên ở Đông Triều...

Đảo Tuần Châu

Đảo Tuần Châu nằm ở phía Tây Nam của thành phố Hạ Long. Đây là hòn đảo đất lẫn phiến thạch duy nhất trong 1.969 hòn đảo lớn nhỏ nằm trong điểm kết nối của vùng Di sản thiên nhiên thế giới Hạ Long. Đảo có diện tích khoảng 400ha, được thiên nhiên ban phú cho một điều kiện tự nhiên tuyệt đẹp.

Với thảm cát trắng mịn trải dài 6km, làn nước biển trong xanh bao quanh hơn 200 ha rừng thông xanh mướt. Khí hậu mát mẻ quanh năm đón gió biển thổi vào, đảo Tuần Châu xứng đáng là nơi để xây dựng khu du lịch nghỉ dưỡng cao cấp lý tưởng.



Ngoài vẻ đẹp thiên nhiên huyền ảo đến quyến rũ, đắm say lòng người, đảo Tuần Châu còn là điểm di chỉ khảo cổ học thuộc nền Văn hoá Hạ Long thời hậu kỳ đồ đá mới với rất nhiều công cụ bằng đá đã tìm thấy như bàn mài, rìu đá, mảnh tước, đồ gốm...

Trước năm 1997, Tuần Châu chỉ là một xã đảo nghèo với diện tích 250 ha trực thuộc thành phố Hạ Long, nhân dân sống chủ yếu bằng nghề chài lưới với các phương tiện đánh bắt thô sơ. Trên đảo không có điện, không có nước, không có chợ…

Đặc biệt là giao thông bị cách biệt với đất liền, khiến đời sống vật chất và văn hoá tinh thần của người dân vốn đã khó khăn lại càng thiếu thốn hơn.

Từ năm 1998, cuộc sống của người dân Tuần Châu được bắt đầu cải thiện khi công ty Âu Lạc chính thức xây dựng con đường dài 2.145m, rộng 15m nối liền đảo với quốc lộ 18A, mở ra một trung tâm du lịch giải trí với rất nhiều các hạng mục công trình nổi tiếng.

Bắt đầu từ đây, cái tên đảo Tuần Châu đã được biết đến trong và ngoài nước, trở thành nơi tổ chức các sự kiện quan trọng mang tầm quốc gia và quốc tế.

Du khách có thể thoải mái vui chơi trên bờ biển thoai thoải với lớp cát trắng Trà Cổ nổi tiếng dài 4km. Các trò chơi bãi biển và dưới nước như : bóng chuyền bãi biển,đá bóng, lướt sóng, canô kéo dù, môtô trượt nước tốc độ cao sẽ đem lại cho bạn một kỳ nghỉ khoẻ khoắn, thú vị và đầy ấn tượng.

Đặc biệt, du khách còn được chiêm ngưỡng và thưởng thức các món ăn ở Vườn ẩm thực Việt Nam. Vườn này được xây dựng theo phong cách độc đáo, mô phóng kiến trúc cung đình Việt Nam thế kỷ 17 và 18.

Đảo Cô Tô

Đảo Cô Tô mê hoặc du khách bởi những bãi biển hoang sơ với bờ cát trắng và làn nước trong xanh. Ở đây có đảo Cô Tô lớn, đảo Cô Tô nhỏ, đảo Thanh Lâm, đảo Trần và vô số hòn đảo nhỏ khác... Ngoài tắm biển, du khách còn có thể tham quan rừng tự nhiên, hải đăng, cầu cảng, làng đánh cá, các vịnh biển, bãi đá tự nhiên...

Làng chài Cửa Vạn



Làng chài Cửa Vạn nằm trong một vụng biển lặng sóng, xung quanh là núi đá bao bọc có tên Vạ Giá - Cửa Vạn. Khu vực này là một địa điểm lý tưởng cho các loại tàu neo đậu.

Nằm trong lòng Vịnh Hạ Long - Di sản thiên nhiên thế giới đã 2 lần được UNESCO công nhận, từ nhiều năm nay, làng chài Cửa Vạn (phường Hùng Thắng) đã trở thành điểm du lịch hấp dẫn với du khách trong và ngoài nước.

Đến với làng chài Cửa Vạn, du khách không chỉ được đắm mình trong không gian êm ả, thanh bình, quyến rũ đến kỳ lạ, được tận mắt ngắm cảnh thiên nhiên sơn thuỷ hữu tình, tìm hiểu đời sống văn hoá của ngư dân, mà còn được những thôn nữ làng chài trực tiếp hướng dẫn tham quan, chỉ dẫn cách chèo thuyền, giăng lưới, thả câu bắt tôm cá...

Làng chài Cửa Vạn có nguồn gốc từ hai làng chài cổ là Giang Võng và Trúc Võng, cùng với các hòn đảo, trở thành một bộ phận cấu thành Vịnh Hạ Long, nay thuộc địa phận phường Hùng Thắng (TP Hạ Long). Làng chài Cửa Vạn hiện là nơi sinh sống của 176 hộ, với trên 750 nhân khẩu, hầu hết sống bằng nghề chài lưới.

Đến với Cửa Vạn, du khách dễ dàng bị cuốn hút trước vẻ đẹp của những ghe thuyền, những chiếc mủng tre đậu trước cửa nhà, những ngôi nhà kèo cột vào nhau chống giông bão, những ngư dân giản dị, chất phác nhưng vô cùng mến khách, những đứa trẻ da sạm đen, dáng nhỏ nhắn mà nụ cười lại rất tươi vui, hồn nhiên… Khung cảnh bình yên, hiền hoà, chứa đựng đầy nét nguyên sơ của một làng chài trên biển.



Khi màn đêm buông xuống, du khách sẽ được chèo thuyền tham quan quanh làng, cùng dân chài kéo lưới, ra khơi câu mực, hoà trong từng vị mặn mòi của ngư dân vùng biển.

Theo chân các thôn nữ làng chài, dưới ánh trăng thanh, du khách có thể thoả thích vui đùa, hồi hộp theo dõi những hình thù ngộ nghĩnh cử động trên núi đá. Thú vị nhất là lúc du khách tự tay bắt những con cá, con tôm mắc lưới cho vào giỏ, đưa về tự tay chế biến, thưởng thức các loại hải sản mà mình đánh bắt được.

Những đêm làng chài vào hội, hoặc có đám cưới, du khách còn được nghe dân chài hát ghẹo, hát chèo đường (một hình thức diễn xướng với nhiều làn điệu dân ca đặc hữu vùng Vịnh Hạ Long). Tất cả tạo nên sự hấp dẫn, độc đáo đến vô cùng.

Không dừng lại đó, khi đến với Cửa Vạn, du khách còn tiếp tục được thưởng thức thêm nhiều hình thức du lịch mới lạ, độc đáo khác, như thăm hang Tiên Ông, tới khu hồ Ba Hầm, leo núi, câu mực, đến Đầm câu cá… với phương tiện đi lại là đò gỗ, mủng gỗ… do chính ngư dân làng chài chuyên chở.

Sau khi tham quan, du khách sẽ được nghỉ đêm ngay tại các gia đình ngư dân, được thưởng thức những điệu hát, câu hò giao duyên, hò biển… (Theo Vietnamnet)